Thứ Hai, 19 tháng 9, 2016

Ăn cưới



Bàn tiệc mười người chẳng có ai quen
Bia cứ rót, nhạc cứ ầm, đến khổ
Chờ mãi mới được chào gia chủ
Ai bảo cưới bây giờ “cơm bụi giá cao”?

15/9/16

Chủ Nhật, 18 tháng 9, 2016

Nhiêu khê


Nhà cao tầng giàn hoa ở ban công
Cứ vươn hết ra ngoài tìm nắng
Ngày ngày tưới mà không được ngắm
Vợ bảo: ông gom tiền sắm lấy cái ... trực thăng..

18/9/16

Hoa hồng gai


Gai hoa hồng gẫy buốt lòng tay
Cứ lẩm bẩm mình chưa già đã vụng
Rồi cả căn phòng ngập trong hương nồng đậm
Chả trách người đời vẫn cứ thích hồng gai...

18/9/2016

Nhớ quê


Trong thang máy mọi người đều quen mặt
Chẳng ai hỏi, ai chào, rõ ra vẻ người dưng
Ở chung cư, lòng người như đá cuội?
Sao chưa bỏ nơi này về với quê hương?

16/9/2016

Thứ Bảy, 17 tháng 9, 2016

ám ảnh

Tiếng cười em trong trẻo vô tư
Không tả được bằng lời tôi quê kệch
Thấy lồng ngực rung lên từng nhịp
Thương con tim chưa biết đã già
Đưa tôi về những tháng ngày xa
Một nụ cười suốt cuộc đời ám ảnh
Đã không tìm về em sau ngày toàn thắng

Để người ấy bây giờ thành người ngày xưa...

Thăm đền Taj Mahan




“Sao nàng vội đi, để lại nỗi đau này
Khắp vương quốc một ngày trời tắt nắng
Khắp kinh thành một tháng liền vắng lặng
Và lòng ta đau đớn sẽ bao năm...?”
... Mấy thế kỉ rồi, hôm nay tới thăm
Lòng trai trẻ bồi hồi xúc động
Đá nói đấy, từng lời thầm lặng
Nghe cồn cào như từ một làn môi
Vua chúa cũng là người, như mình cả, em ơi
Cũng có nghĩa tình trong bạc vàng, nhung lụa
Và tình yêu, tình yêu muôn thuở
Có trước khi anh và em yêu nhau
Sáng giữa đất trời, cho đến mai sau
Bài thơ tình yêu tạc bằng đá trắng
Soi bóng xuống dòng sông im lặng
Như lời nguyền còn mãi với thời gian
Anh chợt nghe giữa tĩnh lặng không gian
Cả một công trường đang mài, đẽo đá
Những người thợ một đời vất vả
Trộn mồ hôi mình cho đá trắng hôm nay
Cháu con họ, còn ai ở nơi đây
Trong những con người nghèo nàn và chất phác?
Có ai nữa hôm nay còn giữ được
Nét tài hoa nghề chạm đá truyền đời
Anh bỗng thương em ở tận cuối trời
Lam lũ sớm hôm mình em toan tính
Chưa đến được nơi hôm nay anh đến
Agra mảnh đất đượm tình người
Taj Mahan, anh dừng một ngày thôi
Chưa thấy hết nỗi niềm trong thớ đá
Nhưng bỗng hiểu tình yêu là tất cả
Và nhớ em đến tê tái cả lòng
Có tình yêu mới trọn nghĩa vợ chồng
Tình nghĩa ấy không dễ gì có được
Hiểu thêm nhau mỗi đoạn đường ta bước
Mỗi sợi trắng trên đầu, đánh dấu một ngày xa
Anh thẩn thơ trong nỗi nhớ nhà
Bỗng muốn dựng một lâu đài đá trắng
Tạc vào đó tình anh thầm lặng
Ghi đến ngàn đời cái nghĩa của em
Taj Mahan anh ngồi đợi trăng lên...
                    Agra, Ấn độ

                        15/8/1992

Hồ trên núi





Đường cứ lên, lên mãi không thôi
Ngoằn ngoèo dốc giữa mây trời bảng lảng
Bỗng òa ra, một vùng đầy nắng
Yên lặng mặt hồ
Nai Ni Tal đấy ư?
Thành phố ở độ cao hai nghìn mét
Ôm gọn trong lòng một vùng nước biếc
Giữa trập trùng non xanh
Lấp loáng, long lanh
Cả một góc hồ bồng bềnh mây trắng
Và mấy chiếc buồm xanh trong nắng
Dụi mắt nhìn ngỡ đang mơ
Hãy thả xuống đi những chiếc thuyền trẻ thơ
Anh gập cho em bằng giấy
Em làm cô lái đò thuở ấy
Tiếng cười đến vô tư...
Chuyện kể rằng ngày xưa
Có một nàng tiên theo chị em xuống tắm
Nàng trót yêu sau đắm
Chàng trai kiếm củi bên hồ
Rồi câu chuyện tình nên thơ
Ngập chìm trong nước mắt
Rồi kẻ ở, người đi, kẻ trời, người đất
...thôi nghe làm gì những câu chuyện chia xa
Thời nào chẳng có
Chỉ biết lúc này em đang ở đó
Cùng bè bạn nô giỡn trên thuyền
Em cũng là nàng tiên
Chưa kịp yêu một người trai kiếm củi
Thuở bé anh học giỏi
Em có yêu một chàng kĩ sư?
Đùa vui thế thôi cho tiếng cười vô tư
Giữa cuộc đời còn nhiều gian khó
Cho những kỉ niệm thơ ngây tươi trẻ
Khỏi bị lãng quên giữa cơm áo gạo tiền...
Giữa một vùng mây nước bình yên...


            Hồ Nai Ni Tal, Ấn độ tháng 8/1993